Một dòng sách: Gothic Mystery


Chính vì nghe các admin 4T tiết lộ sách mới của Joel Dicker đang được NXB Phụ Nữ sale từ mức giá rất cao xuống còn mức giá hơi cao nên phải mua luôn. Tôi biết, vâng ạ, dòng sách Gothic Mystery cực kỳ quyến rũ (và đi đôi với nó: rất khó bán, vì trước hết là dày). Có một bạn review là "vẫn rất Joel Dicker, mỗi nhân vật đều có tuyến truyện riêng". Vâng, đấy chính là một trong nhiều đặc điểm của thể loại này.

(Trước khi vào bài, có anh em nào là fan dòng sách này và những quyển trong ảnh? Và ngược lại có ai không chịu nổi kiểu sách này không?)

Gothic Mystery quyến rũ vì trước hết đó là sản phẩm của chủ nghĩa lãng mạn Âu Mỹ: không một cuốn nào là không có những mối tình sầu bi để đời, theo kiểu Cuốn Theo Chiều Gió hay Bệnh Nhân Người Anh. Giọng văn nhiều tự sự, nhân vật chính thường kể theo ngôi thứ nhất, gắn đời mình vào vụ án. Nhưng đặc trưng quan trọng tuyệt đối đó là nhân vật phải lội ngược về quá khứ hàng chục năm, khám phá tuổi trẻ của thế hệ trước. Bối cảnh thường rất gothic: những thành thị cổ kính, một miền quê xa xôi, cảm giác tách xa bối cảnh hiện đại, các nhân vật luôn hoài cổ. Đặc biệt luôn có những motif nhân vật cổ điển: những Herald, Ally, Stronghold Guardian, Shapeshifter... (Để nôm na, ví dụ ta rất hay thấy các nhân vật chính được một cụ già hóm hỉnh dẫn lối). Cấu trúc truyện chặt chẽ, hài hòa, kết thúc đẹp, nhiều tuyến truyện phụ.

Tất cả phục vụ xuyên suốt một vụ án với vẻ ngoài đơn giản nhưng ẩn chứa bên trong sợi dây liên kết những số phận nhằng nhịt. (Bây giờ tôi sắp có một tuyên bố quan trọng: tôi đang đọc Đơn Phương của Keigo, và hình như tôi sắp ngộ ra một điều gì đó. Sự quyến rũ của Keigo cũng nằm ở chỗ: nhìn xuyên suốt và tóm lược lại cả một cuộc đời nhân vật, xoay quanh một hai biến cố lớn. Người Phương Đông luôn ưa thích các luận đề về thân phận, hơn là các khoảnh khắc căng thẳng như Phương Tây, phỏng?)

Hay thì công phu nhiều: một là tác giả đầu tư rất lớn thời gian (chính vì thế lượng sách không nhiều), hai là sách khá dày, ba là có giá trị đọc lại. (Chẳng ai đi đọc lại Robert Dugoni cả, nhưng ngược lại, người ta vẫn đọc đi đọc lại Carlos L. Zafon. Tới đây có thể mở ra một chủ đề rất hay: ĐỌC LẠI SÁCH TRINH THÁM)

Trong ảnh này có Bóng Hình Của Gió, quyển này rất quan trọng với tôi. Nếu quý vị từng đọc sách của tôi sẽ hiểu. Quyển Dracul hiển nhiên không phải Gothic Mystery, đó là một cuốn Thriller có yếu tố Gothic (có vô vàn tác phẩm như vậy, hình như người ta từng gọi là Gothic Fiction?), đưa vào đây để tiện so sánh.

Tôi vẫn ước trong tương lai có thể viết được một cuốn thuộc dòng này, nếu không ai đọc thì bắt vợ đọc (một lần nữa, bạn phải thật nhẫn tâm, nếu muốn làm nhà văn: chữ nhẫn luôn luôn chỉ có một nghĩa thôi)


Các tác phẩm được nhắc đến:

#Sự_Thật_Về_Harry_Quebert_Và_Chuyện_Nàng_Nola

#Dracul

#Sự_thật_vụ_mất_tích_nữ_nhà_báo_stephanie_mailer

#Bóng_hình_của_gió

#Đơn_Phương

Comments