Để tưởng nhớ mùi hương


Lịch sử ở nhờ nhà người khác của tôi khá là dày dặn. Trong lĩnh vực này, tôi đã trở thành một chuyên gia, tức là gần như không còn sợ hãi hay ngại ngùng. Sau này có một vài cuộc tá túc là do tôi lười di chuyển, cứ chuội ra đấy, để rồi tháng năm trôi qua. Bây giờ nghĩ lại, đó đích xác mới là những chuyến đi đúng nghĩa: không đi đâu xa bằng đi đến cái nơi mà ta ngại nhất, và hơn nữa, cũng lạ lùng nhất, vì chính ta sẽ phát hiện ra một vài điều đáng kinh ngạc mà những người của ngôi nhà không thể thấy được. Một ngôi nhà đúng nghĩa phải là ngôi nhà của kẻ khác. Nhưng thực tế thì ngôi nhà nào cũng là của kẻ khác mà thôi (Tất cả đàn ông, hay đúng hơn, bọn con trai, đều mơ ước một ngôi nhà của riêng mình. Phiên bản đầu tiên trong suy nghĩ bé thơ thường là một ngôi nhà biết bay - nhân tiện, ngôi nhà bay sẽ là chủ đề tiếp theo để tôi sáng tác. Nhưng chẳng bao giờ họ đạt được. Chính là bởi Ngôi nhà luôn là của kẻ khác. Rồi quý vị sẽ sớm hiểu điều đó thôi).


Trong một chuyến như thế, có một người phụ nữ phát hiện ra tôi. Người phụ nữ ấy đẹp và bất hạnh. Trong một cơn bất hạnh đỉnh điểm, (đỉnh điểm, tôi nghĩ là khi cái gì tan tành bùng phát đã qua rồi, chỉ còn một mình kẻ đó ngồi lại, không biết phải nói gì, và nguy hiểm hơn là không biết phải nghĩ gì), người phụ nữ ấy bỗng bảo tôi hãy viết một tác phẩm và hãy đưa cô ấy vào. 

Kì thực tôi đã cố gắng liên tưởng, nhưng đến bây giờ người ấy không xuất hiện lần nào, dù chỉ một dấu vết trong bất cứ những gì tôi đã viết ra. Sau một cuộc đời ghê gớm và bi kịch, rốt cục lại chẳng có gì để viết. Nhưng chính cái giây phút ấy, lúc mà cô nàng đưa ra yêu cầu, đó lại là khoảnh khắc đặc biệt nhất. 

Khi nào thì người ta cần văn chương nhỉ? Và khi nào thì cần đến mức độ muốn nhảy vào đó?

Đấy là một thời điểm đặc biệt, bởi trước lời đề nghị, câu chuyện mà chúng tôi nói qua lại với nhau (nhưng tôi nghe là chủ yếu) đã chuội đi, hệt như lúc tôi không còn ham muốn bứt ra khỏi căn nhà không phải của mình. Tôi đã để ý nhiều lần, khi một câu chuyện dài chấm hết, tức là khi người ta phải đối diện với nhau quá lâu - kể cả là ngồi trà đá đi nữa - người ta bỗng nói ra những thứ rất ngớ ngẩn. Nhưng lúc ấy mới là lúc nhiều khía cạnh của họ được bộc lộ, khi những gì được chuẩn bị, những đề tài và chiến thuật đã tàn đi theo hơi trà.  Những thứ ngớ ngẩn ấy mới là những thứ thực sự có ý nghĩa. 

Khi ấy, tôi nhìn thấy rất rõ một ánh cười trong đôi mắt, ngay một giây trước khi lời đề nghị được đưa ra. Đó là một đùa cợt. Nhưng đừng đùa với sự đùa cợt, vì nó nói được nhiều gấp đôi bình thường. 

Đấy là lúc nàng nhận ra nàng đã xong đời, và nàng đã nhìn ra điều cốt lỗi của nó: vẻ hài hước của đời nàng. Bằng một suy nghĩ thần sầu nào đó, nàng liên lạc điều đó với văn chương.

Không còn gì đúng hơn thế. 

Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã nhìn thấy nhau từ rất lâu: chính ngôi nhà của kẻ khác đã phát lộ một con đường, có thể là duy nhất, để chúng tôi thấy được nhau. Với người phụ ấy, đó là con đường định mệnh buộc nàng phải đi đến. 

Cho đến ngày hôm nay, sau tất cả những thay đổi khủng khiếp kể từ thời điểm người phụ nữ đó không còn trên đời, tôi vẫn kính trọng nàng như một người bạn tri kỉ. Tuy nhiên tôi sẽ mãi mãi không viết được gì cả về nhân vật đó. Nếu có, chính là entry này. Để tưởng nhớ mùi hương. 


Comments